“Con đường nhỏ nhỏ, gió xiêu xiêu
Lả lả cành hoang nắng trở chiều”
Mùa thu, với nét đẹp dịu dàng và nỗi buồn mơ hồ, từ lâu đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận trong thơ ca Việt Nam hiện đại. Trong bước chuyển của đất trời – khi nắng hanh vàng mở lối, khi gió heo may khe khẽ chạm vào từng nhành cây – hồn thơ của nhiều thi sĩ như cũng rung lên những cung bậc tinh tế nhất. Thu trong thơ trữ tình hiện đại không chỉ là bức tranh phong cảnh giàu sắc nhẹ và thanh âm trong trẻo, mà còn là mùa của cảm xúc, của những suy tư lặng lẽ, của khát vọng sống và yêu. Với một hồn thơ nồng nàn, mãnh liệt và đắm say, trong dòng chảy của thơ ca Việt Nam hiện đại, Xuân Diệu hiện lên như “người tình đầu của thi ca” với một phong cách nghệ thuật đầy mê lực và riêng biệt. Ông đã thổi vào mùa thu một hơi thở khác lạ, độc đáo đến khó quên.
Trong “Thơ duyên”, mùa thu hiện lên không chỉ như bức tranh thiên nhiên dịu dàng mà còn như nhịp thở thầm kín của những tâm hồn đang rung động trước tình yêu. Thu của Xuân Diệu không mang vẻ trầm tĩnh, phai phôi thường gặp, mà được phủ lên sắc vàng tơ non, gió nhẹ, hương trái cây mát lành – một mùa thu tươi trẻ, đầy sức sống. Trong không gian ấy, bước chân con người và nhịp chuyển của cỏ cây dường như hòa quyện, tạo nên duyên gặp gỡ tinh khôi giữa cảnh và tình. Bằng cảm quan tinh tế và ngôn từ rất mới, Xuân Diệu đã khiến mùa thu trong “Thơ duyên” trở thành mùa thu của lòng người – nơi mọi xúc cảm nhẹ như gió mà sâu như ánh nhìn đầu thu, làm xao động cả những điều tưởng như rất đỗi bình yên.
Hiện lên trong trí tưởng tưởng từ những gợi dẫn của thầy cô, những “bàn tay tài hoa” của những “hoạ sỹ không chuyên” lớp 10A9 trường THPT Hoàng Thế Thiện đã thể hiện được những vẻ đẹp phong phú và nên thơ của mùa thu ấy!
